Chợt se lạnh hai bờ vai mảnh
Đôi môi buồn tìm kiếm chút hương xưa
Loang trong gió lời thầm thì hư ảo
Xào xạc thông reo đưa lá xuống chân đèo.
Cuối con dốc, đắm chìm trong ký ức
Em lần tìm, gom lại chút nắng mưa
Bao kỷ niệm nối dài thêm nỗi nhớ
Đà Lạt mơ, cái lạnh cuốn em về.
Con đường nhỏ quanh co bên đồi cỏ
Bên rừng thông, ngai ngái hương nồng
Cành hoa dại, chùm lan bên ngõ vắng
Heo hút mùa sương lạnh ướt đường xưa
Nơi cũ ấy em về tìm thêm nắng
Tìm thêm mưa, thêm chút gió cho mình
Tìm lại khoảng trời sương giăng lối
Tìm lại em, cô bé hay cười
Em tìm lại cả một thời ngơ ngác
Một lời yêu, một ánh mắt chân tình
Một cô bé mộng mơ và thơ dại
Khoảng trời xưa với gió lạnh trên ngàn.
Em lặng lẽ tìm lại chính em
Lặng trong mùi thơm hoa cỏ
Lặng trong mùi lạnh của ngàn thông
Lặng tìm mình trong hơi ấm anh trao.
Trời Đà Lạt nay xanh lắm
Nắng ươm vàng, gió cũng bớt hoang sơ
Con phố cũ cũng không còn hoang vắng
Lá không còn hẹn hò cuối đường xưa.
Em chậm bước tìm về miền ký ức
Đà Lạt mưa với lối cũ năm nào
Con đường dốc quanh co từng phố nhỏ
Hoa điệp vàng rực rỡ lối em qua
Em trở về với sắc tím Mimosa
Với khoảng trời xanh mơ màng
Với cha mẹ, các em thơ nơi nếp nhà xưa cũ
Với chính mình nơi ấy: Đà Lạt ơi.
Có những nơi, ta không trở về bằng đôi chân, mà bằng một hơi thở.
Đà Lạt trong ký ức của em không bắt đầu từ một con đường, cũng không phải từ một căn nhà hay một góc phố cụ thể nào. Nó bắt đầu từ cái lạnh rất khẽ, len qua vai áo, đủ để người ta rùng mình, rồi bất giác muốn hít sâu thêm một lần nữa – như thể sợ rằng nếu không giữ lại, không khí ấy sẽ tan đi mất. Cái lạnh ấy mang theo mùi của rừng, của lá thông, của đất ẩm và cả những điều chưa từng gọi tên. Một thứ hương không thể mua, không thể giữ, chỉ có thể nhớ.
Em đi qua những con dốc quanh co, nơi bước chân không vội, nơi thời gian như chậm lại chỉ để nghe tiếng gió xào xạc qua tán thông. Có những con phố tưởng như sầm uất, nhưng lại giữ trong mình một sự yên tĩnh rất riêng – thứ yên tĩnh không phải vì không có người, mà vì lòng người không còn ồn ào nữa. Ở đó, em từng là một cô bé hai mươi ba tuổi, mang trong mình nhiều ước mơ hơn là câu trả lời, nhiều mộng tưởng hơn là định nghĩa.
Có những chiều, em đứng lại giữa một con dốc, nhìn lá thông rơi chậm, từng chiếc một, như thể đang chứng kiến thời gian tự tách mình ra khỏi ký ức. Em không biết mình đang tìm gì – một mùi hương cũ, một ánh mắt cũ, hay chỉ là một phiên bản cũ của chính mình. Chỉ biết rằng càng đi, càng thấy những điều quen thuộc dần trở nên xa lạ. Con đường vẫn đó, nhưng không còn chờ ai. Hàng cây vẫn đứng, nhưng không còn kể chuyện như xưa.
Người ta nói, ký ức đẹp nhất là ký ức không thể chạm lại. Có lẽ vì thế mà em cứ đi, đi mãi trong những lối cũ, như một cách để kéo dài thêm cảm giác được gần. Em tìm lại những ngày ngơ ngác, những lần tim đập nhanh chỉ vì một ánh nhìn, những buổi chiều không mục đích mà vẫn thấy đủ đầy. Nhưng rồi em nhận ra, thứ em đang tìm không nằm ở Đà Lạt.
Nó nằm ở chính em – của những năm tháng đã qua.
Đà Lạt bây giờ xanh hơn, sáng hơn, có lẽ cũng bớt lạnh hơn. Những con phố không còn hoang vắng, những hàng cây không còn thì thầm nhiều như trước. Nhưng có một điều vẫn vậy: mỗi khi nghĩ đến, lòng em lại dịu đi một chút. Không phải vì nơi đó không đổi, mà vì nó đã trở thành một phần của em – một phần không cần phải giữ, cũng không thể mất.
Và rồi, giữa tất cả những đổi thay, em hiểu ra một điều rất đơn giản.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét